Chi tiết tin tức
Bao nhiêu là bụi phấn…
Ngày xuất bản: 24/12/2025 19:25 Lượt xem: 3

Bao nhiêu là bụi phấn để đong đầy một đời người đứng lớp? Có lẽ chẳng ai đo được. Bởi bụi phấn không chỉ bay lên từ bảng đen, từ những nét chữ nghiêng nghiêng, mà còn từ biết bao yêu thương, kiên nhẫn, và cả những hi sinh lặng thầm của những người mang trong mình sứ mệnh gieo chữ.

Ngày đầu đứng trước lớp, tiếng phấn khô kêu lách tách trên bảng như lời chào bỡ ngỡ. Những đường kẻ còn run, chữ viết chưa thật mềm, nhưng ánh mắt học trò thì trong veo, háo hức. Trong khoảnh khắc đó, người thầy bỗng nhận ra: mình đã bắt đầu một hành trình mà mỗi buổi sáng bước đến trường là một lần thấy trái tim mình trẻ lại.

Rồi năm tháng trôi qua, bụi phấn cứ thế phủ mờ vai áo. Cứ sau mỗi trang bài giảng, thầy cô lại thấy mình thêm một chút già đi, nhưng học trò thì lớn lên từng ngày. Có những mùa hè tiễn lớp này đi, lại chào lớp khác đến — vòng quay ấy cứ lặp lại, như những nhịp thở đều đặn của cuộc đời vẫn âm thầm chảy trong từng tiết học.

Có khi bụi phấn vương đầy trên đôi tay nứt nẻ, trên mái tóc điểm bạc, trên ánh mắt thầy hiền từ hay nụ cười cô dịu dàng. Có khi bụi phấn rơi xuống trang giáo án thức trắng đêm, rơi vào những lời phê chân thành dành cho từng bài kiểm tra, rơi vào sự trăn trở làm sao để mỗi học trò đều nhìn thấy bầu trời của chính mình.

Và có lẽ, bụi phấn còn lấp lánh ở những khoảnh khắc mà người thầy lặng nhìn học trò của mình trưởng thành: một ánh nhìn tự tin, một nụ cười sau bao nỗ lực, một lời cảm ơn chậm mà ấm như nắng cuối ngày. Khi ấy, người thầy hiểu rằng: bụi phấn rơi xuống nhưng không hề mất đi — nó hóa thành hành trang, thành ý chí, thành ước mơ trong mỗi con người nhỏ bé đã từng ngồi trong lớp học năm nào.

Bao nhiêu là bụi phấn để làm nên trái tim một người thầy? Có lẽ là đủ để suốt đời họ không bao giờ hối tiếc. Đủ để những ai đã từng một lần đứng lớp đều hiểu rằng: có những nghề khiến con người ta đi chậm lại, lặng lẽ hơn, hi sinh hơn… nhưng bù lại, họ được sống trong thứ ánh sáng dịu êm của tri thức và tình người.

Và có lẽ, chỉ cần nhìn lại những nụ cười học trò năm cũ — dù ở một miền xa xôi nào đó của cuộc đời — người thầy cũng sẽ biết rằng: mọi hạt bụi phấn rơi xuống đều đáng giá. Bởi trong từng hạt bụi nhỏ nhoi ấy là một phần thanh xuân, một phần tâm huyết, và một phần tình yêu vô hạn dành cho nghề mà họ đã chọn.

  Trần Thị Hồng Ân

(Tổ trưởng Tổ Ngữ văn)


Tác giả: Trần Thị Hồng Ân
Tin nổi bật